Tôi biết mười mươi rằng sáng nay trước khi vào rẫy, như mọi ngày, chủ tôi đã định đánh thức tôi dậy. Nhưng, có lẽ, cái cảnh chúng tôi ôm nhau nằm ngủ đầy tình tự này đã làm ông quay lui. Ông biết trưa nay cái giường dã chiến sẽ thiếu vắng một người là tôi. Thành cựa mình, gát chân qua người tôi, quấn sát:

– Ấm quá Hóa ơi? Anh ngủ ngon không chê được. Anh muốn ôm chặt em hoài vầy thôi. Anh làm chồng em nhen?

Tôi nghe mà cảm thấy hạnh phúc. Tôi gật đầu ở lồng ngực Thành. Tôi bảo Thành gọi tôi là em, là mình, và cứ xem như đêm qua hai đứa đã động phòng hoa chúc, đã khấn hứa vợ chồng. Tôi ngẩng lên lấy ngón tay nghịch trên môi dưới của Thành:

– Em là vợ của mình rồi biết không?

Thành mỉm cười, quấn chặt tôi thêm, lấy tay bóp cái mông tôi thật mạnh. Mà tôi không thấy đau. Cái đau thật êm đềm. Thành to con quá. Da thịt săn cứng, bóp đâu cũng chẳng được. Vật cứng của Thành lại loi ngoi, nhúc nhích ở hạ bộ của tôi. Tôi xích vào, thật gần cho nó cà nhè nhẹ ở mu lồn tôi. Thành đưa một tay sờ nhẹ vú bên trái của tôi và thủ thỉ:

– Không bao giờ anh quên được cành mận đêm qua Hóa ơi! Gần một năm mộng mơ, thương Hóa trong im lặng. Có gì Hóa làm mà anh không biết, không thấy. Anh đau một mình với nỗi ghen tuông vô lý. Bao nhiêu lần anh định tỏ tình, hay làm một cái gì đó cho Hóa thấy anh thương em, rồi mà anh vẫn chết lặng, câm nín. Cái đêm hôm đó, anh ôm em vờ ngủ. Dương vật anh cứng như đá bên hông em, như lá thư tỏ tình mà Hóa không biết. Bàn tay anh để trên ngực Hóa. Chân anh gác hờ lên mu Hóa. Anh cứ rình rập, toan mở cửa vào động hoa vàng, mà rồi, vẫn đứng đó, trước cổng nhìn vào.

– Không nhớ là đêm thứ mấy rồi? Chỉ có một đêm anh chẳng thể nào quên được, là đêm mà tay em hai ngón sờ nhẹ cu của cha anh. Rồi năm ngón tay em thọc thẳng vào quần của cha anh mà nắm trọn. Bàn tay của cha anh đưa qua phần xương thịt của em. Ông cũng xông thẳng vào, vạch cỏ, tìm suối mà đùa nghịch. Tiếng động ngón tay của cha với nước của em, tiếng em rên khe khẽ, tiếng bàn tay em với cổ chày trong quần cha anh, làm anh tê điếng. Mà anh vẫn phải “ngáy”. Phải làm như người không biết. Khi hai người tuyệt đỉnh sung sướng, anh cũng đã ướt hết phần trước của chiếc quần đùi.

– Có ai vừa hoan lạc vừa đau khổ không? Có? Anh đây Lúc anh ở trên này vạch lá nhìn xuống dưới suối thấy cha anh tắm, thấy em gợi tình bằng cách cởi từ từ từng áo, từng quần. Em trắng ngần, nguyên vẹn, tròn trĩnh bên bờ suối. Tay em mân mê cặp vú, lồn em lông đen rậm. Cha anh dưới kia nhìn lên. Anh hoảng hốt, rung động như ai sắp vào cướp của trên tay anh.

– Anh muốn nhảy ngay xuống ôm em chạy vào rừng. Tay chân anh líu quíu. Hình như anh có ứa nước mắt. Anh đứng chết lặng thế, bó tay, để báu vật chìm sâu trong đáy nước. Lẽ ra anh không nên nhìn nữa khi hai chân em bước trên những viên đá cuội rồi dẫm lên nước, rồi đến gần cha. Lẽ ra anh phải để cho khuất mắt những gì xảy ra sau đó. Đau lắm Hóa ơi! Anh ôm ngực khi nhìn em lặn xuống nước, cầm cu cha anh, và… ngậm trọn nó vào mồm. Cũng chưa xót xa bằng khi em cho khúc gân dài đó vào sâu trong da thịt em. Anh thấy em bấu chặt cổ cha anh, em nhắm nghiền mắt mà thưởng thức.

– Rồi cha anh ôm em lên như một con gấu ôm một con thỏ con, đặt lên bờ cỏ. Nhiều nữa. Anh cố quên bao nhiêu thì nó hiện về bấy nhiêu. bủa vây siết chặt, ám ảnh, đày đọa, giết mòn. Anh ở đáy vực ở một vị trí xa xôi quá không với tới, hay anh không dám làm một cử chỉ gì, dù rất nhỏ, cho em biết rằng anh vẫn thương em. Vì, không phải chỉ một năm nay thôi. Mà lâu lắm, không biết tự bao giờ, anh đã yêu em. Một nỗi niềm không rõ rệt. Nó giống như tình yêu mà không phải.

– Em vẫn đó hằng ngày mà sao quá xa xôi đối với anh. Đêm qua quyết định liều lĩnh đến với anh. Một là chinh phục được em. Hai là anh giã từ vĩnh viễn. Không biết anh sẽ đi đâu, nhưng anh phải đi cho khuất mắt. Anh đâu có phải là tượng đá để mà đứng đó mãi cho gió mưa xoáy mòn. Anh biết yêu, biết khóc biết thở, Hóa có hiểu không?

Tôi chẳng trả lời gì hết, vì khi nói, Thành đã dùng hai cánh tay lực sĩ siết nát người tôi như một roi đòn, như một cái mắng lẫy. Tôi hạnh phúc cam chịu. Thành cứ siết chặt vòng tay thêm đi, cho em tan biến trong hư vô càng tốt. Bộ em không yêu Thành sao. Không yêu mà để cho Thành ôm em, sờ ngực em, và gác chân lên miền suối cỏ. Nhưng Thành phải hiểu vị trí của em.

Em cũng khổ tâm như Thành đã cảm thấy. Em yên lặng cho Thành ôm em mà “ngủ”, Thành cũng phải biết đó là thông điệp em đã gửi đi với hai chữ: Bằng lòng. Phần còn lại phải là của Thành, đâu phải em. Sao anh không vào cho hai chúng ta thỏa cơn thèm muốn, mà để em một mình phải vui gượng dưới gốc mù u, bên bờ suối? Nếu Thành ngại ngùng vì ở dưới kia thấp quá, thì với em cũng thế, trên này cao quá. Nếu thấp quá mà có bạo gan làm một cử chỉ tỏ tình mà không được đáp ứng thì cũng dễ tha thứ. Còn em, trên cao, bị từ chối, có lẽ em sẽ chìm mất, vắng mặt luôn trên cõi đời phiền muộn này, Thành có nghe không? Nhưng Thành có mất mát gì đâu. Người chủ dải đất cuối cùng của em vẫn là Thành.

Thành lật ngửa tôi ra, nhìn đăm đăm vào mắt tôi như đi tìm sự chân thành. Một khoảnh khắc dài. Tôi cũng thế, nhìn Thành, như chụp hình hết cái sức sống bát ngát tỏa ra từ Thành. Thành cúi sát xuống nhưng chỉ đặt một chiếc hôn thật nhẹ lên môi tôi:

– Em là của anh?

– Dạ.

– Là thiên thu hay chỉ một đêm qua và hôm nay?

– Em đã nói rồi. Đã chứng minh rồi. Anh chưa tin sao?

Thành dúi dúi mặt vào cổ tôi, vào tóc tôi, rồi kéo mền xuống một tí, nhìn tận mặt đôi vú trắng ngần tròn trịa của tôi. Thành dùng đôi môi nghịch ngợm trên hai núm đỏ hồng, để mà áp nhẹ lên vú bên mặt, hai ngón tay xe xe nhẹ vú bên trái. Tôi nhắm mắt, cứ để Thành tha hồ bóp, nắn. Rồi Thành ngậm vú tôi mà bú như đứa trẻ. Tôi sướng lâng lâng. Một tay Thành vuốt vuốt chùm lông nách của tôi một cách say sưa, và rồi tụt dần xuống:

– Hóa dạy cho anh làm sao để em sướng nhé!

– Dạ.

Thành dùng mũi hôn chòm lông lồn của tôi. Hạ bộ của tôi bắt đầu nóng ran. Tôi bắt đầu “giảng bài”:

– Đúng ra khị yêu nhau rồi, anh làm gì em cũng sướng. Như ở cành mận đêm qua, em muốn chết đi trong ngây ngất, mặc dù anh chỉ là con bướm non mới ngày đầu bay đi hút nhụy. Như bây giờ đây, anh chỉ dùng mũi hôn nhẹ chòm lông lồn của em, mà toàn hạ bộ em đã nóng ran. Đó, Thành ơi? Cứ hôn đi bao lâu cũng được. Đưa tay lên sờ vú em đi. Em dang rộng hai bắp đùi ra đó. Anh có thấy gì chưa? Nhìn thật kỹ đi anh! Dưới kia…

Thành vịn hai bắp đùi tôi và trả lời:

– Có Hóa ơi! Anh thấy rõ hết. Dễ thương quá em ơi.

– Anh chưa thấy rõ hết đâu. Đây nè.

Tôi lấy bàn tay banh nhẹ hai mép lồn ra cho Thành xem tường tận. Thành hít hà, Thành mừng như xem một kỳ quan:

– Hóa ơi, đẹp lắm, em ơi! Có cái hột le nằm trên đỉnh Hai mép lồn đỏ au. Cái lỗ nhỏ xíu, sâu hun hút. Có phải chỗ đó anh đã vào trong em đêm qua?

– Đó đó chồng ơi! Nó nhỏ lắm mà bao lớn cũng vừa. Anh ngậm hột le của em đi. Đó, mút nhẹ cho em. Lấy đầu lưỡi đánh nhẹ lăn tăn ở đỉnh hột cho em. Đó, thật lâu nhen Thành. Mình ơi? Anh có thấy người em giật tưng tưng không? Ối, đó, nhớ cứ thế những lần sau làm cho em. Anh cho một ngón tay vào lỗ lồn của em được không? Đó, đưa vào đi, không đau đâu. Đó, anh nhúc nhích ngón tay thật mạnh cho em. Đó, chồng ơi! Chết em. Bú mạnh hột le của em đi mình ơi. Em nắc cái lồn cho mình thấy nè! Ứm, hạnh phúc quá đi Thành ơi? Cho thêm một ngón nữa đi chồng. Đó, cứ cứ động hai ngón cho dữ dội đí. Úi, úi Ai vậy? Ai làm tôi sướng quá vậy? Sướng hơn đụ nữa mình ơi! Hai cảm giác lận. Mình ngồi ngược lên. Đây đưa cặc cho em bú, trong khi mình vẫn bú lồn em. Ôi, cặc mình to quá mình ơi! Như vậy mà vô hết trong lồn tôi hỡi trời? Em bú mình nè! Cứ tiếp tục như vậy cho em nhen mình.

Cặc Thành to quá. Tôi ngậm tràn miệng, và bú thật ngon lành. Bao nhiêu cảm giác sung sướng cùng một lúc đến với tôi. Tôi ngậm hòn dái Thành mà ăn, mà nuốt. Thành tận tình bú lồn tôi, hai ngón tay Thành thụt cửa mình tôi giống như một con cặc đang đụ. Tôi bảo Thành há miệng lớn ra. Tôi đái mấy tia vào miệng chàng. Thành nuốt hết rồi lại tiếp tục bú hột le của tôi. Rồi Thành xin đụ tôi.

Tôi cầm con cặc Thành để ngay miệng lồn. Thành nhấn mạnh xuống. Trong một khoảnh khắc tôi không còn thấy gì hết. Tôi há miệng, cong người lên hú một tiếng. Thành đã vào hết. Chàng chống hai khuỷu tay, ôm tóc tôi. Lưỡi chàng vào môi tôi. Vành môi chàng thơm nức mùi nước lồn ngây ngây. Thành nắc khoan thai, thỉnh thoảng Thành đưa hết cu rạ rồi lại thọc sâu vào.

Những lần như thế, tôi phải ngừng nút lưỡi để hét lên một tiếng. Thân hình hộ pháp của Thành ôm tôi gọn lỏn trong lòng như ôm một đứa bé con. Chàng đụ thật lâu. Tôi không cho Thành nắc nhanh, không được dồn dập. Cứ nhịp nhàng êm đềm như nước chảy trên dòng suối. Tôi đưa hai chân lên gác trên mông Thành. Tôi kiểm soát nhịp thở Thành, chỉ cho Thành sướng chừng mực. Phải kéo dài cuộc ân ái cho tới giữa ngày.

Tôi ôm Thành để nấc lên, hưởng tận cùng cuộc giao hoan. Rồi tôi lên ngồi trên Thành. Phải thành thật, kiểu lái phi thuyền này, với tôi, là kiểu tôi mê nhất. Vì tôi có thể điều khiển cho cu đi hướng nào cũng được để thỏa mãn. Thành chẳng cần biết gì. Chàng chỉ ôm cứng đầu tôi để hôn môi. Và, hình như lúc mặt trời đứng bóng, tôi rủ Thành cùng ra, cùng chất ngất với tôi. Thành lật tôi xuống, trườn người lên đụ khủng khiếp. Chàng vỗ mạnh vào mu lồn tôi những cái nắc trời long đất lở. Tôi rên, tôi gào. Tay tôi cấu vai, cấu lưng Thành. Tôi trào nước mắt vì cực kỳ khoái lạc. Cặc Thành giật liên hồi, bắn ra không biết bao nhiêu là khí vào lồn tôi.

Tôi để Thành nằm như thế thật lâu trên người tôi. Thành lại thiếp ngủ. Tiếng thở của chàng lớn hơn, đều đều bên tai tôi. Đỡ Thành nằm xuống gối, tôi lấy chăn đắp cho Thành, xong tôi đi nấu cơm, làm các món ăn thật ngon đợi Thành dậy cùng ăn.

Leave a Reply